Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

Năng nhận định

   Con trai tôi mới được 5 tuổi, cô hàng xóm đã đích thân nói chuyện với tôi. Mong cho con trai tôi và con gái cô ấy sau này sẽ kết hôn. Cô ấy còn nói, căn nhà đối diện nhà của con trai tôi, và cô ấy nói căn nhà đó đã sang tên cho con gái cô ấy. Cô ấy còn nói sẽ lấy lại quyền thừa kế nữa ở phố liền kề để cho cháu bé. Chị ấy không còn khả năng sinh con nữa. Chồng chị ấy đã triệt sản. Thấy gia đình chị ấy trí thức, khá giả, lại ở ngay hàng xóm với căn nhà của con trai. Hai đứa trẻ cũng thường xuyên chơi đùa vui vẻ, tôi thấy con tôi rất thương đứa bé ấy. Tuy thật lòng tôi không thích đứa bé đó. Nó gầy và yếu , lại là đứa bé sinh non. Nó cũng không được giáo dục theo hướng mà tôi mong muốn. Tôi sợ là con trai tôi sẽ phải khổ vì nó.

      Nhưng rồi tôi lại nghĩ, gia đình cô bé đó có đủ bố đủ mẹ. Còn con trai tôi lại không được có một gia đình hoàn chỉnh như thế. Kết sui gia với gia đình chị ấy, thì tôi cũng mong vợ chồng chị ấy có điều kiện ở gần dạy dỗ con tôi thêm. Vì tôi bận ở xa suốt. Chị ấy cũng hứa con tôi sẽ có nền giáo dục ở bậc tiểu học tốt, vì chồng chị ấy làm ở nghành giáo dục. Việc này làm tôi rất yêu tâm trong lòng. Rồi tôi lại nghĩ, nếu hai đứa bé này lấy nhau, mỗi đứa có một căn nhà mặt phố. Nếu ở một căn, rồi cho thuê một căn thì cũng sống tốt! Vậy là tôi đã đồng ý xếp sắp cho hai đứa bé ấy thành đôi, theo sự tán đồng của bà nội và bố nó. Bà nội con trai tôi cũng là bạn của bà nội cô bé kia, họ ở cùng khu phố với nhau! Với lại vị trí làm việc của bố đứa bé cũng giúp ích được công việc kinh doanh của con trai tôi và bố nó! Vậy là tôi đồng ý. Bố nó cũng hứa là sẽ chia sẻ công bằng giữa hai đứa bé. Và chúng tôi đã làm đúng như thế. Nhưng rồi càng ngày tôi càng thấy có những biểu hiện lạ ở con trai tôi. Gần như nó đang bị ức chế nhiều lắm. Và tôi cũng phát hiện ra cô bé kia đã lấy đi của con trai tôi rất nhiều lợi ích vật chất. Quan sát hai đứa trẻ, tôi cũng không thấy chúng vui vẻ gì. Vì đứa bé kia luôn tranh giành và đòi hỏi ở con trai tôi. Có rất nhiều đòi hỏi phải chia sẻ thái quá của cô bé kia làm con trai tôi bị tổn thương. Rồi tình cờ tôi chứng kiến bố của cô bé kia đối sử rất tồi tệ với con trai tôi. Còn bà nội đó đã bắt phạt cô bé kia nhịn ăn hai bữa cơm, bố nó và bà nội đang cố gắng nhồi nhét vào đầu đứa bé kia tư tưởng phải đào tiền bạc, vật phẩm của con trai tôi. Những gì con trai tôi cho với họ quá nhỏ bé. Thứ họ muốn lớn hơn rất nhiều. Trong khi họ đã đối đãi với con trai tôi như một tên nô lệ. Tôi đã nói rõ hết bức xúc trong lòng với cả gia đình họ, và lấy tư cách là người sinh ra con trai tôi tuyên bố hủy tất cả mối liên hệ giữa hai gia đình. Tôi cũng cấm hai đứa trẻ chơi với nhau. Vì đứa bé kia đã xui khiến con trai tôi làm những việc đi ngược lại mong muốn, mục đích giáo dục của con trai tôi. Nó đã lấy đi của con trai tôi rất nhiều cơ hội để phát triển tốt hơn. Tôi rất không hài lòng vì việc đó. Chị mẹ đứa bé ra xin tôi thương con chị ấy. Tôi thẳng thắn trả lời là sẽ không đem hạnh phúc của con trai tôi để làm từ thiện, và bế con trai tôi về! Tôi cũng thông báo cho cả đại gia đình việc này. Họ đều ủng hộ nhiệt tình tôi. Tôi thật thất vọng vì gia đình sui gia hụt này! Đúng là đầu óc tôi còn quá non kém. Khả năng nhận định con người của tôi rất thấp. Thật may mà mọi chuyện đã kết thúc. Chuyện sui gia cũng thật là phức tạp! Con dâu tôi phải là đứa mà tôi có thể yêu quý nó như con! Và nó phải có nền giáo dục tương đồng với ý của tôi. Tôi không thể chấp nhận cái kiểu nuôi dạy con gái để đào móc tài sản của người con trai về cho bố, mẹ, ông, bà mình! Nhất là khi con trai tôi mới chỉ là một đứa trẻ! Lẽ ra họ cần nuôi dạy con thành tài thì mới may ra có cơ hội dựa nhờ nó!
               Truyện dài: Hoàng Tử Bé

                                                               Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét